clip ma có thật

This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

Căn nhà bị "ma ám" khiến người trong nhà "ba hồi tỉnh, một hồi say"

Có một ngôi nhà nằm ở trung tâm thành phố Huế nhưng bấy lâu nay được bà con chòm xóm gọi là căn nhà “ma ám”. Bởi vì, trong ngôi nhà ấy có 8 người thì một nửa trong số đó bỗng dưng hóa điên dại. Chuyện xảy ra bí ẩn, rùng rợn như thế khiến những người dân ở quanh đây rất sợ hãi, phải dè chừng mỗi khi ghé qua. Và tất thảy mọi người đều buông ánh mắt ái ngại khi chúng tôi hỏi đường vào ngôi nhà mang tiếng “ma ám” này...

Những người điên trong ngôi nhà “ma ám”

Ngôi nhà của bà Nguyễn Thị Muôn (60 tuổi), ở số 4/149 ở đường Hùng Vương, phường An Cựu (TP Huế), nằm nép mình bên chợ An Cựu (TP Huế) nên trông có vẻ vui nhộn, ồn ào vì mỗi ngày đều rất đông người qua lại trước sân để mua bán hàng hóa. Nhưng đấy chỉ là bề ngoài, bởi khi bước chân vào qua cánh cửa gỗ ngăn cách với thế giới sôi động bên ngoài, thì một không lạnh lẽo, tối tăm đến không ngờ bất chợt ùa tới, khiến nhiều người dù cứng bóng vía đến mấy cũng phải rùng mình, sởn gai ốc. Cảnh tượng căn nhà lạnh lẽo, trống huơ, trống hoắc ấy cộng thêm những lời đồn thổi “ma ám” của bà con lối xóm “mách nhỏ” riêng với chúng tôi càng khiến cảm giác lành lạnh sống lưng trỗi dậy.

Bà Muôn chỉ vị trí cất bốc hai “ngôi mộ” của người Chăm

Ngôi nhà cấp bốn chưa đầy 15m2 nằm lọt thỏm trong một con hẻm nhỏ chẳng khác gì một phòng trọ bé tẹo. Đây là chốn đi về của bà Muôn và những đứa con đầu óc chậm chạp. Ngôi nhà ấy chạy dọc bên hông chợ An Cựu, trong nhà không có một thứ gì đáng giá. Chưa kịp hỏi thăm chủ nhà, thì bất thần bà Muôn từ bên hông nhà cất tiếng hỏi làm chúng tôi giật bắn mình. Sau khi nghe trình bày lý do, rồi cái phút giây ngạc nhiên nhưng đượm buồn của bà Muôn khi thấy chúng tôi hỏi chuyện có chăng căn nhà mình bị “ma ám” hay không? Bà Muôn lẳng lặng không nói như muốn nén tiếng thở dài vào phía sâu trong lồng ngực. Vài phút sau khi chúng tôi yên vị, bà Muôn mới dần dà bộc bạch: “Chuyện xảy ra ở gia đình tôi thì quanh đây ai cũng đều biết. Không hiểu tại vì sao con cái tôi, từ ngày cha chúng nó mất bỗng đâm ra điên dại. Đứa lớn, đứa nhỏ đều chung một biểu hiện: Phá phách nhà cửa, nhảy sông, đi lang thang, rồi đâm ra ngớ ngẩn. Tôi đi xem bói thì người ta bảo ngôi nhà này bị vong hồn của người đã chết “ám” không thể sống được, cũng chẳng ngóc đầu lên được nên cứ làm ăn lụn bại mãi, còn con cái thì đau ốm triền miên, gia đình gặp phải nhiều tai bay vạ gió. Thầy bói khuyên phải chuyển đi mới được yên ổn làm ăn. Chứ còn ở là còn “ám”. Tôi nghe mà rụng rời tay chân. Nhưng giờ biết chuyển đi đâu cho đặng!”.

Trong câu chuyện về gia đình mình, bà Muôn liên tục gọi đó là “bi kịch”. Bi kịch đầu tiên đến với gia đình bà Muôn là cái chết của chồng bà là ông Hồ Ngọc Lợi vào tháng 5-2012. Bình thường chồng bà Muôn không phải là người bê tha rượu chè, chỉ khi nào không đừng được mới thấy ông cầm ly lên uống rượu. Vậy mà chẳng hiểu sao hôm ấy ông Lợi đi chơi ở nhà bạn về rồi quá chén, vì đã ngà ngà say nên khi đi về ông bị trượt chân ngã xuống bờ hồ chứa nước gần nhà mà không gượng dậy nổi. Lúc sự việc xảy ra trời đã quá khuya, người nhà không thấy ông về nên tá hỏa đi tìm thì mới hay ông đã đuối nước, xác nổi lên ở bờ hồ kia. Họa vô đơn chí khi ông Lợi vừa mất được 3 tuần, thì bỗng dưng cậu con trai đầu là Hồ Ngọc Phú (25 tuổi) cũng hóa ra ngây dại. Suốt ngày Phú chỉ biết hùng hổ chửi bới mọi người trong nhà, rồi phá phách nhà cửa, nhiều lần lật đổ cả ban thờ khiến cả nhà sợ hãi. Cũng rất nhiều lần nửa đêm Phú đang ngủ bỗng vùng dậy chạy ra khỏi nhà. Mọi người đổ xô đi tìm thì thấy Phú đang thất thểu bên bờ hồ. “Nghe đâu trước đó, ngày ông nhà tui mất, trong đêm giá rét đó Phú lao mình xuống vớt thây cha mình lên mang về khâm liệm, nên giờ nó mới bị ám như thế!” - bà Muôn đúc kết một phần bi kịch của gia đình mình như thế.

Từ ngày Phú đổ bệnh, bà Muôn dù đã cất công đi “vái tứ phương”, rồi mời không biết bao nhiêu “thầy, bà” về cúng nhưng bệnh tình Phú chẳng thuyên giảm chút nào. Bà Muôn buồn bã thuật lại: “Ngày thằng Phú tự nhiên hóa điên dại, nó rất hung dữ. Ai nói cũng không nghe. Đút cơm ăn thì nó phun phì phì vào mặt người đút. Không những thế nó còn dọa dẫm, đòi đánh các chị nó và tôi. Đã nhiều lần Phú phá đổ ban thờ và phá hỏng các cửa nhà để chạy đi ra đường. Vì thế nên tôi phải buộc lòng xích nó vào cái giường cha nó từng nằm, cho nó bớt đi!”. Vừa kể bà Muôn vừa lật tấm vạt giường chỉ cho chúng tôi thấy những vòng xích để buộc Phú những lúc cậu ta phát bệnh. Mắt nghẹn nước, bà Muôn cám cảnh: “Chẳng ai muốn trói buộc, xích các con của mình cả. Nhưng tôi đã già, không còn đủ sức để đi tìm chúng nó nữa đành làm như thế này thôi. Chắc khi tỉnh lại chúng nó sẽ thông cảm cho tôi...!”. Mặc dù dằn lòng phải chấp nhận trói, xích con như vậy. Nhưng để giữ được Phú mỗi khi cậu ta lên cơn điên dại đâu phải là chuyện dễ. Vì thế nên bà Muôn phải chạy khắp xóm nhờ cậy những thanh niên, chú, bác tới xích hộ mình khi Phú phát bệnh.

Oái oăm thay, khi Phú chưa lành bệnh thì 2 người chị của Phú cũng có biểu hiện “ba hồi say, một hồi tỉnh” như cậu. Người chị cả Hồ Thị Thanh Ly (33 tuổi) thì tự dưng bị cấm khẩu. Cả ngày cô chỉ uống mỗi nước lã mà không ăn uống gì cả. Trong khi đó, cô chị gái thứ hai là Hồ Thị Thanh Phương (27 tuổi) lại có biểu hiện điên dại, phá phách nhiều hơn cậu em mình. Khi ấy, nhà của bà Muôn suốt ngày vọng ra những tiếng kêu gào, khóc lóc quát mắng của những người con điên dại, cùng những tiếng khóc nức nở của người mẹ già. Đứng trước tình cảnh đó, bà Muôn suy sụp hoàn toàn, bà có ngờ đâu những đứa con hiền ngoan, ham ăn, vụt lớn kia lại thay nhau phát bệnh khó hiểu đến như vậy. Trước bi kịch chồng chất ập đến với gia đình mình như vậy, bà Muôn thật đã hết chỗ để đau.

Con cái bỗng nhiên lành bệnh?

Từ khi con cái đổ bệnh điên dại, hàng ngày người mẹ ấy phải gồng mình để gánh nước thuê ở chợ An Cựu (TP Huế), chiều tối bà nhận thêm công việc quét rác. Quần quật cả ngày nhưng bà chỉ kiếm được 30.000 - 40.000 đồng nuôi các con tâm thần. Dù bà Muôn đã cố gắng chạy chữa nhưng bệnh tình các con không những không khỏi mà còn nặng hơn trước nữa. Thế nên, một mặt bà Muôn phải vai gồng, vai gánh chạy chợ kiếm tiền thuốc thang cho con. Mặt khác những lúc rảnh rỗi bà lại phải túc trực chăm sóc con cái mỗi khi chúng trở bệnh. Gia cảnh bà Muôn mỗi ngày càng lâm vào khó khăn, bần hàn hơn. Rồi một ngày, bà Muôn đi xem bói thì được thầy bói phán rằng nguyên nhân khiến gia đình bà rơi vào vòng tai ách như thế là bởi ngôi nhà mà gia đình bà đang ở có hai “ngôi mộ” của người Chăm vẫn đang “án ngữ”. Vì nhà bà Muôn khi xây không làm lễ xin phép và di dời mà lại làm đè lên trên hai “ngôi mộ” ấy nên con cái bị “ám” như vậy. Nghe lời thầy phán, bà Muôn hoảng hồn ghép nối các sự kiện lại rồi cho người mời thầy cúng về làm lễ cẩn trọng, rồi đào nền nhà mình lên, thấy phần đất mùn màu đen ít ỏi dưới nền đó, thầy liền phán ngay rằng đó là phần hài cốt đã phong hóa của người xưa. Sau đó bà Muôn đã đem chôn cất lại ở nghĩa địa phía Tây TP Huế. Từ ngày bốc cất hai “ngôi mộ” đó cộng với những bài thuốc chữa bệnh tâm thần của các thầy thuốc danh tiếng trong vùng, những đứa con của bà Muôn dần dần khỏi bệnh, trở lại bình thường như lúc trước. Bây giờ, cả Phú, Ly và Phương đều đã tỉnh táo như không có chuyện gì xảy ra. Khi được hỏi lại về lúc phát bệnh có nhớ lại gì không, thì không ai mảy may nhớ gì cả, tất cả chỉ cười nhưng bớt ngây ngô hơn.

Ông Trần Ngữ, Tổ trưởng tổ dân phố cho biết: “Chuyện xảy ra với gia đình bà Muôn thì ai cũng biết. Gia cảnh bà ấy vốn rất khó khăn khi chồng mất, con cái thì bệnh tật liên miên. Thế nhưng một năm trở lại đây, người ta bất ngờ thấy những đứa con trong gia đình này bất ngờ tỉnh lại thì ai cũng ngạc nhiên. Thấy chúng biết làm ăn, biết chào hỏi, vui vẻ với người dân trong xóm ai cũng mừng. Nghe bà Muôn nói bà nhờ “thầy pháp” về cất bốc 2 bộ hài cốt trong nhà, và nhờ thầy chữa trị nên lần lượt từng đứa con trong nhà bà trở nên tỉnh hẳn! Tuy nhiên đó cũng chỉ là những lời nói của gia đình bà Muôn, còn thực hư như thế nào vẫn chưa được kiểm chứng!”. Hơn nữa, ngoài việc mời thầy cúng thì bà Muôn còn chữa bệnh cho con bằng phương pháp chữa Đông y của một thầy thuốc ở TP Huế. Việc con bà khỏi bệnh có thể là do được điều trị đúng thuốc, chứ đâu phải do cất bốc 2 bộ hài cốt mà không bị “ma ám” nữa.

Bí ẩn trong khu rừng "nuốt" trai tân ở Hà Nam

Khu rừng nguyên sơ rậm rạp nằm sâu trong địa phận xã Liên Sơn (huyện Kim Bảng, Hà Nam) hàng trăm năm nay vẫn khiến con người e dè vì một lời nguyền bí ẩn. Rừng không có tên chính thức, người dân chỉ quen gọi là rừng “nuốt người”.

Bí ẩn sau tin đồn Khu rừng nuốt trai tân ở Hà Nam

Khu rừng thích “bắt” trai trẻ

Mỗi khi có khách từ xa đến, người dân xã Liên Sơn gần như đều hồ hởi giới thiệu những chuyện kỳ lạ về khu rừng nằm ngay trên địa phận xã. Rừng không có tên gọi chính thức, còn khá nguyên sơ, cây cối um tùm, vẻ đẹp tự nhiên, gần như chưa bị con người và thời gian tác động.

Người dân quanh vùng từ xưa sống dựa vào rừng, nhưng từ khi liên tục xảy ra các vụ mất tích bí ẩn, họ đâm sợ nên ít lai vãng. Công việc kiếm củi hay bẫy chim thú trước nay thường do đàn ông trong làng đảm nhiệm, nhưng đã có nhiều trường hợp vào rừng rồi mất hút không thấy trở ra.

Chủ yếu người bị giữ chân lại đều là thanh niên trai tráng chưa vợ, đều thông thuộc đường đi lối lại nhưng bỗng dưng một ngày không thể tự mình tìm đường ra cho đến khi có người đi tìm dẫn về. Chính sự lạ lùng ấy khiến cho người dân ít khi dám bén mảng đến khu rừng nếu không có chuyện cần thiết.

Nhận thấy vẻ ngạc nhiên hoài nghi của phóng viên, một người dân mau mắn kể lại câu chuyện gần đây nhất mới xảy ra khoảng giữa năm 2007 với gia đình ông Lê Văn Thành, cũng là người trong xã. Khi đấy, nhà ông Thành chuyển đến đây sinh sống chưa được bao lâu, người con trai út mới 17 tuổi nghe lời chúng bạn kể về nguồn gốc rùng rợn của khu rừng liền nổi hứng vào “cho biết”, sẵn tiện bẫy vài chú chim về chơi.

Cậu đi từ đầu giờ chiều đến mãi sập tối vẫn chưa thấy về, người nhà bắt đầu lo lắng bủa đi tìm, hỏi bạn bè lại được biết cậu đã vào rừng từ sớm. Mọi người càng thêm hoảng hốt, quyết tâm thắp đèn tìm kiếm. Tuy nhiên, khu rừng thì rộng, trời lại tối, ngay cả một dấu vết để lần theo cũng không có. Đêm ấy đoàn người đành quay về, sáng sớm hôm sau một lần nữa quay lại tìm kiếm, đến gần trưa thì phát hiện thiếu niên đang ngồi vắt vẻo trên ngọn cây cao ven bờ suối, nhưng người ở dưới gọi thế nào cũng không thưa.

Lúc này mọi người đều ngỡ ngàng sợ hãi vì sự việc diễn ra giống hệt những gì họ vẫn được nghe các cụ trong làng thường kể. Cũng theo lời truyền lại, trong trường hợp này, nếu người quen vô tình gọi tên thì người ở trên cây sẽ giật mình ngã lộn cổ. Do vậy, người nhà phải nhờ một thanh niên khỏe mạnh nhẹ nhàng trèo lên cây, dùng dây đưa chàng trai đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê xuống đất. Sau một thời gian về nhà nghỉ ngơi, được mọi người chạy chữa, anh này dần dần hồi tỉnh, nhưng hỏi gì cũng không trả lời, cũng không thể nhớ tại sao và bằng cách nào lại có thể trèo lên ngọn cây cao như thế?

Vết tích được cho là cổng hang chứa kho báu một thời trong rừng

Lời nguyền của “con gái thần rừng”?

Đã xuất hiện nhiều giả thiết khác nhau về nguồn gốc của những sự bí ẩn nói trên. Theo cụ bà Nhâm, năm nay hơn 80 tuổi, khu rừng chuyên “bắt đàn ông” là do trước đây có một cô gái trẻ chết oan ức, linh hồn không siêu thoát nên hay bắt thanh niên vào rừng nhốt lên ngọn cây để trêu ghẹo.

Đầu đuôi câu chuyện từ thời Pháp thuộc, bọn giặc hay càn quét qua làng, mỗi lần như thế chúng đều giở trò cướp bóc, gặp phụ nữ chúng hãm hiếp rồi tàn sát rất dã man. Vào một buổi tối trời, cả làng đang yên tĩnh bỗng náo động bởi bọn giặc càn qua bất ngờ. Sau khi lùng sục khắp mọi nơi trong làng giết người cướp của, toán lính phát hiện một cô gái chạy thoát được ra phía khu rừng liền đuổi theo.

Ven rừng có một con sông lớn chảy qua, có ông lão lái đò hiền lành chuyên đưa người qua sông. Cô gái mải miết chạy thẳng đến bến đò thì khẩn thiết xin ông chở giúp sang bên kia. Không may hôm đó trời lại nổi giông bão. Đêm đã khuya, kinh nghiệm chở đò lâu năm cho thấy với thời tiết này, đò chỉ ra giữa sông là đắm nên ông lái không dám chở người.

Bấy giờ, bọn giặc đã đuổi theo sát nút, chúng lớn tiếng dọa nếu ông đưa cô gái qua sông sẽ giết cả hai. Nhìn người con gái khóc lóc van xin thảm thiết, ông lão động lòng thương cảm, lại không biết làm cách nào cứu cô thoát khỏi nanh vuốt bọn giặc nên đã dùng con dao vẫn mang theo dưới đáy đò đâm chết cô gái giúp cô bảo toàn trinh tiết, sau đấy cũng tự vẫn theo. Bọn giặc không làm gì được liền tức tối bỏ đi.

Người trong làng từ đấy đồn đại linh hồn người con gái bị chết oan khuất vẫn lẩn khuất trong khu rừng, khiến những thanh niên vào rừng lạc lối không thể tìm được đường ra, dân làng thường gọi cô là “con gái của thần rừng”.

Một giả thiết khác không liên quan gì đến chuyện hồn trinh nữ trêu người. Theo lời cụ Khang, cũng là một cao niên sống lâu năm tại địa phương, nơi đây vốn “rừng thiêng nước độc”, chứa nhiều bí mật mà ngay cả người già nhất làng cũng chưa chắc biết hết được. Khi cụ còn nhỏ, đã nghe người lớn kể, trước kia trong vùng có một thương gia người Trung Quốc sang làm ăn khá phát đạt, của cải nhiều đếm không xuể. Sau nghe tin gia đình ở bên kia có việc khẩn cấp, ông ta liền bán vội hết gia sản ở Việt Nam, gói ghém quay trở về. Nhưng tiền của quá lớn không thể mang theo hết được, ông ta liền tìm chỗ cất giấu trong rừng và mua một người con gái xinh đẹp còn trinh tiết, trấn yểm bắt làm thần coi giữ kho báu.

Vào những năm cuối thập niên 90 của thế kỷ trước, có một nhóm người làng vào rừng săn bắn bỗng tình cờ phát hiện một cái hang, thoạt nhìn chưa biết hang tự nhiên hay do nhân tạo nhưng rất kỳ lạ. Hang toàn bằng đá xanh khá kiên cố, chiều dài và chiều rộng bằng nhau khoảng gần 1m tạo nên một khoảng trống vuông thành sắc cạnh. Toán người tò mò lần tìm vào hang, lối dẫn xuống dốc dần, càng xuống sâu đường càng ẩm ướt và trơn trượt. Lúc này tất cả đều cảm thấy khó thở và có cảm giác lạnh lẽo bủa vây cơ thể. Mọi người thấy ớn lạnh bàn nhau trở lên.

Họ quay về kể cho người nhà và xóm giềng biết chuyện, nhưng không hiểu vì sao chỉ trong vòng một tháng những thành viên trong đoàn hôm trước đều lần lượt mắc phải những tai họa kỳ lạ, người nhẹ thì thương tật, nặng thì mất mạng. Có một gia đình trong số họ đi xem bói được thầy phán đấy chính là hang chôn kho báu của người Tàu, được trấn yểm bằng thần giữ của, vì những người này tự ý đột nhập nên bị trừng phạt “mang tai, mắc nạn”.

Một số người trong làng nghe nói thế liền họp nhau quay trở lại nơi cũ đào bới mong tìm được của nả, nhưng mấy chục trai tráng hì hục đào xới từ sáng đến tối, sâu xuống lòng đất gần 20m vẫn không tìm thấy gì lạ. Không ngờ sáng hôm sau quay trở lại thì cái hang hôm qua đã biến thành hố sâu hoắm, ngay cả cửa hang bằng đá cũng biến mất, chỉ còn miệng lỗ bằng đất dẫn xuống cái hố to trống trơn.

Tất cả mọi người chứng kiến đều nổi gai ốc kinh sợ, một số người già trong làng cho rằng: “Thần giữ của linh thiêng, biết có người phát hiện ra kho báu đến đào bới nên đã chuyển đi nơi khác”. Từ đấy người ra vào khu rừng càng thưa thớt.

Nhiều câu chuyện khác nhau đã được truyền tụng lại qua nhiều thế hệ, những người dân sinh ra và sống ở đây dường như không để ý thắc mắc về độ xác thực của nó. Họ nhắc đến khu rừng “nuốt người” một cách vừa thân thương vừa kính cẩn. Khu rừng hầu như còn nguyên sơ với những tán cây lớn đan xen vào nhau âm u, rậm rạp, lại thêm nhiều côn trùng, rắn rết, con người ít lai vãng nên càng khó giải thích cặn kẽ những lời đồn đại xung quanh.

Thêm vào đó, những chuyện kỳ bí từ xưa càng làm cho mọi người e dè ngại “thâm nhập” khám phá tìm hiểu, khu rừng trải qua bao nhiêu năm vẫn được bao bọc một màu sắc linh thiêng, ma mị. Có lẽ một phần nhờ thế mà nó vẫn “may mắn” được bảo toàn trong khi rất nhiều cánh rừng khác đang đứng trước nguy cơ bị tàn phá để khai thác tài nguyên.

Sốc với clip nữ sinh đánh nhau lột nội y

Đọan clip nữ sinh đánh nhau ở Bãi Cháy được tung lên mạng cách đây vài giờ. Điều đáng nói là có rất nhiều người đứng xem nhưng lại không ai ra can ngăn.

Cách đây vài giờ, đoạn clip dài hơn 1 phút ghi hình nữ sinh đánh nhau khá “táo tợn” được chia sẻ trên mạng xã hội và đang nhận được những phản hồi gay gắt. Trận xô xát diễn ra “khốc liệt” tới mức nội y của nạn nhân còn bị lột ra trước sự chứng kiến của nhiều người xung quanh. Tuy nhiên, điều đáng nói nhất vẫn là có rất nhiều nam, nữ thanh niên chứng kiến vụ ẩu đả này nhưng lại không có ai đứng ra can ngăn, thậm chí còn rất nhiều người lấy điện thoại quay lại và hô to: “lột đi”, “xé áo nhé”… như đổ thêm dầu vào lửa. Theo thông tin cung cấp kèm đoạn clip thì trận xô xát này xảy ra tại Bãi Cháy.

Cảnh tượng đông đúc nơi xảy ra ẩu đả.

Ban đầu, nạn nhân - tức nữ sinh mặc áo đỏ - còn có những chống cự.

Tuy nhiên sau đó, một nhóm cô gái khác ập tới nên nạn nhân chỉ còn biết... chịu trận.
Nhân vật trung tâm nổi bật nhất trong khuôn hình của đoạn clip là nữ sinh mặc áo đỏ. Ban đầu, khi bị đánh, cô gái có những động thái chống trả lại đối phương. Tuy nhiên, ngay sau những đòn đầu tiên ấy, một nhóm nữ sinh khác vào cuộc và ập đến liên tiếp túm tóc, đấm đá, dẫm đạp lên cô gái mặc áo đỏ. Dường như nhận thấy mình không có khả năng chống trả nên cô gái chỉ ngồi đó và đưa tay lên che mặt mà không có bất kỳ phản kháng nào.
Không chỉ dừng lại ở đó, chiêu thức “rẻ tiền” được các nữ sinh này áp dụng là lột quần áo. Nhóm nữ sinh liên tiếp dẫm đạp lên người và xé áo khoác ngoài của nạn nhân, thậm tệ hơn là còn tiếp tục lột nội y của cô gái này trước sự chứng kiến của nhiều người. Nạn nhân chỉ còn biết cố gắng giằng lấy chiếc áo khoác và dùng túi xách để che đi vùng ngực. Kết thúc sự việc, nhóm nữ sinh vẫn cố ra những đòn tấn công cuối cùng trước khi bỏ đi.

Rất nhiều cô gái xông tới và cùng một lúc túm tóc, đánh đập nạn nhân.



Hành động xé áo và lột nội y cực kỳ phản cảm.

Nạn nhân chỉ còn biết lấy áo che thân trước bao người chứng kiến.
Việc nữ sinh đánh nhau không còn là điều gì quá xa lạ nhưng vẫn là một vấn đề nhức nhối và nan giải. Tuy nhiên điều đáng nói ở đây chưa hẳn là những mâu thuẫn, xích mích nhỏ nhặt hay việc con gái dùng bạo lực để giải quyết mà là thái độ thờ ơ của những người xung quanh. Dễ dàng nhận thấy có mặt ở “trận chiến” này có nhiều nam – nữ thanh niên và việc họ dùng áp sực số đông để ngăn cản cuộc ẩu đả là điều hoàn toàn có thể. Tuy nhiên, không một ai làm thế, mọi người thờ ơ đứng ngoài cuộc mặc cho nạn nhân hứng chịu những cú đòn tới tấp, thậm chí còn “thêm dầu vào lửa” bằng những lời cổ vũ, tung hô cực thiếu lịch sự.
Rất nhiều người xem xong đoạn clip này tỏ ra lo lắng, ngán ngẩm. Một cư dân mạng bình luận: “Thật không hiểu các bạn bây giờ nghĩ gì. Mới xem được mấy giây là phải tắt đi ngay, cảnh tượng dã man mà tưởng như chỉ có trong phim trưởng nay xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật. Nói thật mình thấy các cô gái trong clip này và việc nữ sinh đánh nhau nói chung thật đáng xấu hổ, nếu không muốn nói nặng lời là thiếu văn hóa. Mình nghĩ dù câu chuyện đằng sau đúng sai thế nào thì những cô gái này cũng cần bị kỷ luật nặng. Đó là còn chưa kể, chứng kiến con nhà người ta bị đánh mà không ra tay cứu giúp, còn bình tĩnh quay được clip tung lên mạng thế này thì thật là không hiểu nổi.”

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Chuyện ma quỷ chưa thể giải thích trên đỉnh Pù Luông

Bản Hiêu (xã Cổ Lũng, huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa) chứa đựng nhiều điều bí ẩn, mà đến nay người dân vẫn chưa thể giải thích.

Truyền thuyết thác Hiêu 
Từ Hà Nội chúng tôi vượt qua hơn 200km mới đến được xã Cổ Lũng. Từ trung tâm xã đến bản Hiêu chừng 5km, nhưng chúng tôi phải mất vài giờ đồng hồ mới tới nơi. Bởi xe máy chỉ đi chừng được nửa đường, muốn lên trung tâm của bản phải đi bộ qua một ngọn đồi. Vào thời gian này người dân bản Hiêu nhộn nhịp ra đồng cuốc đất, phát bờ để chuẩn bị cho một mùa vụ mới.
Bản Hiêu nằm trên đỉnh núi Pù Luông, xung quanh được bao bọc bởi đồi núi và cây cối um tùm. Chính vì thế, cuộc sống của người dân nơi đây còn rất nghèo. Ruộng vườn ít, đất đai cằn cỗi, khiến cho năng suất lúa của dân bản rất thấp. Nhiều gia đình nơi đây đói ăn vào dịp giáp hạt.
Trưởng bản Hà Văn Ba ra tận đầu bản tay bắt mặt mừng, dẫn chúng tôi về nhà mình nói chuyện. Ông bảo, ở nơi xa thẳm như nơi đây được đón tiếp khách đến thì quý biết bao. Người dân nơi đây nghèo về vật chất, nhưng cái tình thì dạt dào lắm. Ông Ba đã dành nhiều thời gian đi sưu tầm tư liệu, hỏi các cụ cao niên về nguồn gốc tên gọi của bản mình.
Thác Hiêu huyền ảo khiến nhiều du khách thích thú.
Ông Ba kể: Theo các cụ trong bản kể lại nơi đây là vùng núi hoang sơ, ít có người sinh sống. Sau này có một người đàn ông ở làng Leo, yêu một cô gái làng Đốc (xã Thành Lâm, huyện Bá Thước). Hai người yêu nhau say đắm, nhưng gia đình cô gái không tán thành cho họ lấy nhau. Để được gần nhau, hai người quyết định lên đỉnh núi Pù Luông sinh sống. Vốn là người có sức khỏe, ông khai hoang mở mang đất đai cho người dân làm lụng. Thấy nguồn nước từ trong các hốc đá của núi Pù Luông chảy ra ông đã nghĩ cách phá đá, mở đường để dẫn nước vào ruộng nương. Tạo điều kiện cho người dân sản xuất.
Xưa kia, nơi đây còn hoang sơ. Vì thế, có rất nhiều thú rừng tụ tập về đây. Hươu nai, khi đó là người bạn đồng hành cùng với dân bản. Khi dân bản ra ngoài đồng trồng lúa, hươu nai cũng thường chạy ra chơi. Nhưng trong một buổi sáng, dân bản thấy có một chú hươu chết bên khe nước. Sau đó mọi người đã làm lễ chôn cất cẩn thận chú hươu đó. Để tưởng nhớ về con vật thân thiết đó, người dân nơi đây đặt tên cho bản mình là bản Hiêu.
Chúng tôi thắc mắc với ông Ba về tên gọi của bản là Hiêu chứ không phải là Hươu. Ông Ba tủm tỉm cười nói, khi viết thì mới tách bạch như thế. Nhưng khi gọi tên thì hai từ đó dân bản vẫn hiểu như nhau, nó đều thể hiện con vật thân thích với mọi người nơi đây.
Nhờ nguồn nước của thác Hiêu mà bản Hiêu được ấm no.
Trâu trắng tế thần thác Hiêu
Từ bao đời nay, người dân nơi đây xem thác Hiêu là thác nước linh thiêng. Bởi nó là thác nước nuôi sống dân bản. Mạch nước từ trong lòng núi Pù Luông chảy ra không chỉ là nguồn nước cho người dân ăn uống, sinh hoạt. Nguồn nước đó còn cung cấp cho việc sản xuất nông nghiệp nơi đây. Nhờ nguồn nước này mà đất đai được tơi xốp, cây trồng được phát triển xanh tươi.
"Nếu không có nguồn nước của thác Hiêu dân bản chúng tôi chắc khó sống nổi. Người dân sống trên độ cao hàng nghìn mét, nguồn nước sinh hoạt và sản xuất chỉ dựa vào thiên nhiên. Thời tiết nơi đây khắc nghiệt, mưa ít hạn hán nhiều. Vì thế, chủ yếu dân bản dựa vào nước của thác Hiêu mà sống", ông Ba kể. Cũng bởi thế mà từ xa xưa người dân bản Hiêu đã xem thác Hiêu như một báu vật vô giá. Do đó, dân bản nơi đây đã làm bàn thờ, thờ cúng thác Hiêu.
Ông Ba cho biết: Mỗi dịp lễ, Tết, hay trước khi vào mùa vụ dân bản thường làm lễ tạ ơn thác Hiêu. Khi làm lễ bắt buộc phải có trâu trắng, gà vịt màu trắng đặt trước thác tạ ơn thần thác Hiêu. Đây được xem là lễ hội cổ truyền của người Thái nơi đây, họ cầu cho mưa thuận gió hòa, dòng thác chảy vĩnh hằng để cung cấp nước cho dân bản. Mấy chục năm trước có một lần hạn hán kéo dài hàng chục ngày, thác nước cạn kiệt, nguồn nước tích trữ trong bản cũng cạn dần. Các cụ cao niên trong bản lo lắng đã tập trung lại, lập bàn thờ làm lễ cầu cho thác có nước trở lại. Mọi người cầu ba ngày, ba đêm thì nguồn nước chảy ra ầm ầm. Ai nấy trong bản đều chạy ra thác hò hét vì vui sướng.
Không chỉ làm lễ nơi đầu nguồn của thác nước, người dân bản Hiêu còn làm bàn thờ tại nhà để thờ cúng thác nước. Từ đời cha ông, gia đình ông Ba đều làm bàn thờ thờ cúng thác Hiêu. Ngày rằm, ngày Tết gia đình ông Ba đều làm lễ, cầu nguyện cho cuộc sống của người dân nơi đây ấm no hạnh phúc.
Phó bản Hiêu Hà Duy Phương dẫn chúng tôi lên đầu nguồn của thác Hiêu, chỉ vào những mạch nước dãy núi Pù Luông chảy ra và bảo, từ xưa các cụ trong bản cũng nói rằng khi nhìn bằng mắt thường không thấy mạch nước chảy ra. Nhưng nước thì bốn mùa đều có. Điều kỳ lạ mà chính anh từng chứng kiến là khi thác nước đang chảy ầm ầm như tiếng sấm, tuy nhiên chỉ ít phút sau nguồn nước bỗng nhiên bị rút hết. Đến nỗi các vũng nước bên dòng thác chảy cũng cạn kiệt.
Cây cối và đất đai nơi đây đều bạc trắng.
Nguồn nước đá vôi khiến cây, lá hóa đá
Ông Ba cho hay, điều kỳ lạ nữa của dòng thác Hiêu là có thể biến mọi vật hóa đá. Ông Ba bảo, nhiều người cứ nói rằng cây cối phải ngâm hàng trăm năm dưới nước thì mới có thể hóa đá được. Nhưng ở bản Hiêu thì khác, dân bản chỉ ngâm đồ vật trong thời gian ngắn xuống thác Hiêu đã có thể hóa đá. Để chứng minh lời nói của mình ông Ba đã dẫn chúng tôi đi dọc các con suối, nơi dòng nước của thác Hiêu chảy về.
Thật đúng như lời ông Ba nói, nền đất và các cây cối nơi đây đều bạc phếch một mầu. Đã có người ở nơi xa đến đây đã mua những cây người dân nơi đây ngâm xuống dòng nước với giá rẻ sau đó, mang đi nơi khác bảo là cây hóa đá lâu đời bán với giá cắt cổ. Vì không biết nên người chơi bị lừa.
Những người hiếu kỳ ở xa đến lúc đầu cũng rất thích thú với những đồ vật hóa đá. Nhưng sau khi được ông Ba giải thích họ cảm thấy thất vọng. Theo lý giải của ông Ba thì cây cối nơi đây dễ bị hóa đá, đó là nhờ nguồn nước nơi đây. Bản Hiêu được bao bọc xung quanh núi đá vôi, nguồn nước chảy ra chứa nhiều chất đá vôi. Vì thế, nước đá vôi sẽ kết tủa và bám vào các đồ vật được ngâm xuống dòng nước. Kể cả chiếc lá rơi xuống dòng thác, thời gian sau sẽ hóa đá nhờ một lớp đá vôi bám trên bề mặt.
(còn tiếp)
Thác nước của bản gọi là thác Hiêu, bản cũng là bản Hiêu. Bởi xưa kia nơi đây có rất nhiều hươu nai. Những du khách nơi xa đến đây thích ngắm nhìn dòng thác chảy hiền hòa và ngâm mình xuống dòng nước trong vắt. Nơi đây hứa hẹn sẽ là điểm đến của những người thích khám phá vẻ đẹp hoang sơ và không gian yên tĩnh.

Sự thật về chung cư 'trấn yểm bằng 4 xác trinh nữ' ở Sài Gòn

Ngay khi tầng 13 đang đặt những viên gạch cuối cùng thì hàng loạt tai nạn chết người xảy ra

Hơn nửa thế kỷ “trơ gan cùng tuế nguyệt”, chung cư 727 đường Trần Hưng Đạo, phường 1, quận 5, TP.HCM không chỉ nổi tiếng về sự cũ kỹ đến mức độ… chờ sập, mà nó còn khiến người ta kinh sợ bởi quá nhiều lời đồn đoán ly kỳ về những án mạng oan khiên, âm hồn chướng khí vất vưởng tại nơi đây.
Chuyện về tầng 13 của khách sạn
Có thể nói, người Sài Gòn, Chợ Lớn xưa không ai là không biết tiếng tăm của khách sạn Building President – mà nay đã trở thành chung cư 727. Sở dĩ vậy, vì Building President là một trong những công trình bề thế bật nhất Sài Gòn thời bấy giờ.
Theo các cao niên cư trú lâu năm tại đây, nơi này còn gắn liền với một loại thuật phong thủy cổ quái, được áp dụng để trấn yểm tòa nhà.
Sự thật về chung cư 'trấn yểm bằng 4 xác trinh nữ' ở Sài Gòn
Chung cư 727.
Khách sạn Building President được ông Nguyễn Tấn Đời – một trong đại gia giàu có nhất phương Nam lúc bấy giờ, đầu tư khởi công vào năm 1960. Theo bản thiết kế, khách sạn gồm 13 tầng, chia làm 6 tòa và ngăn ra thành 530 phòng.
Giai thoại truyền miệng rằng, khi nhận được bản thiết kế, cộng sự của ông Nguyễn Tấn Đời là một người Pháp đã tỏ ra rất lo ngại với con số 13 tầng, vốn được cho là xui rủi theo quan niệm phương Tây. Nhưng ông Đời không mấy quan tâm và vẫn cho xây đúng 13 tầng theo bản vẽ.
Ngay khi tầng 13 đang đặt những viên gạch cuối cùng thì hàng loạt tai nạn chết người xảy ra. Khi thì nhân công bị rớt giàn giáo, lúc lại bị điện giật trụy tim, … án mạng liên tiếp khiến cho tầng 13 mãi mà chẳng thể xây xong.
Sự thật về chung cư 'trấn yểm bằng 4 xác trinh nữ' ở Sài Gòn
Chỉ nhìn thoáng qua, cũng thấy độ nguy hiểm tiềm tàng từ khu chung cư rệu rã này.
Đứng trước nguy cơ Building President không thể hoàn thành kịp tiến độ và giới chức chế độ cũ lúc bấy giờ cũng đang rục rịch vào cuộc điều tra, ông Đời liền cho tạm ngưng thi công tầng 13. Sau đó, mời về một thầy pháp sư, cho công nhân nghỉ phép liên tục 3 ngày để làm phép và trấn yểm tòa nhà.
Cụ Lưu Phục Chấn, 72 tuổi, ngụ tại đường Nguyễn Thi, phường 13, quận 5 kể lại: “Dạo xây khách sạn lớn, gia đình tôi có ông cậu ở gần đó. Cậu hay kể lại rằng, thầy pháp đã cho người đến bệnh viện mua lại xác của 4 trinh nữ, đem về chôn ở 4 góc của khách sạn để trấn tại 4 hướng”.
Cũng theo lời cụ Chấn, đây không phải là “tin đồn lẻ tẻ” mà nó lan rộng khắp khu Chợ Lớn, Sài Gòn. Điều này khiến Building President trở nên “nổi như cồn” bởi những câu chuyện thêu dệt về thuật phong thủy cổ quái, hồn ma trinh nữ và cả oan hồn của nhân công bỏ mạng tại đây.
Qua bao phen lận đận, cuối cùng khách sạn Building President cũng được khánh thành. Bấy giờ, quân đội Mỹ liền thuê lại toàn bộ khu nhà bề thế này để dành làm nơi nghỉ ngơi cho lính của họ. Nhưng không hiểu sao, tầng 13 vẫn không được đưa vào sử dụng. Tầng 12, Mỹ cải tạo thành quán bar, nhà hàng, nơi vui chơi cho lính.
Sự thật về chung cư 'trấn yểm bằng 4 xác trinh nữ' ở Sài Gòn
Nhiều phòng tại khu chung cư bỏ hoang, lạnh lẽo đến rợn người.
Đến ngày giải phóng, khu khách sạn đồ sộ được sung vào công quỹ. Hơn 400 phòng khách sạn được cải tạo thành nhà ở và cấp cho cán bộ, công nhân viên nhà nước. Tầng 12 khó thể sử dụng được nên bị khóa lại, còn tầng 13 thì bỏ hoang.
Lởn vởn những con “ma sống”
Đến Building President – mà nay là chung cư 727 Trần Hưng Đạo nghe kể chuyện ma thì nhiều không xiết. Những mô típ quen thuộc như đang đêm nghe tiếng trẻ con khóc, tiếng người đi, cái bóng trắng, bóng đen lẩn khuất, .v.v. được những người dân đem ra “chiêu đãi” khách tò mò trong lúc trà dư tửu hậu.
Có người còn khẳng định là nghe cả tiếng duyệt binh rầm rộ trên tầng 12, tiếng thiếu nữ oán thán ghê hồn văng vẳng từ tầng 13.
Khi chúng tôi ngỏ ý muốn vào những nơi bỏ hoang của chung cư để “thị sát” thì chị Nguyễn Thị T. 36 tuổi, ngụ phường 1, quận 5 là người bán nước giải khát kế bên chung cư 727 liền ngăn lại. Chị T. “cảnh báo”: “Nói chung, thích thì lên, nhưng đang yên đang lành các anh lên đó coi chừng bị ám, về nhà điên luôn. Hồi xưa ở đây đông lắm, người ta bị nhát riết bỏ đi hết trơn”.
Quả thật, chung cư 727 mang trong mình cái vẻ thâm u, cũ kỹ đến đáng sợ. Có những nơi bỏ hoang lâu ngày, mùi rác, mùi ẩm mốc, xác động vật chết bốc lên nồng nặc. Chưa kể đến chuyện ma quỷ, chỉ cần mới bước vào khu chung cư, người ta đã dễ dàng bị choáng bởi mùi hôi tanh cùng thứ không khí lạnh lẽo do ít ánh sáng và thiếu hơi người.
Ông Hồ Văn Bối, 56 tuổi, người đưa chúng tôi đi “tham quan” chung cư nói: “Hồi mới chuyển tới đây, nghe hàng xóm kể chuyện ma thì cũng sợ, nhưng mà nhìn cái chung cư này thì sợ nó sập bất thình lình nhiều hơn. Chỗ này thì gọi là chung cư “rình sập” là hợp lý nhất”.
Theo chúng tôi quan sát, hầu hết khu nhà không chỗ nào là nguyên vẹn, những mảng tường nứt toát, vôi vữa “rụng” thành đống, cửa nẻo sứt xẹo, gió vào gió ra thông thống, tạo thành thứ âm thanh hun hút đến rợn người.
Ông Bối nói: “Càng lên cao, gió càng mạnh, các lầu bị bể, không kín với nhau nên gió rít thành tiếng hú. “Thần hồn nát thần tính”, dân ở đây họ thêu dệt thành tiếng khóc, rồi tiếng than thở, đủ cả. Tôi không tin vào chuyện ma quỷ lắm, mà tối tối đi làm về khuya nghe gió thổi làm mấy cánh cửa đập vang vang trên lầu bỏ hoang còn thấy sợ nữa là…”.
Chung cư 727 cũ đến mức, có cảm tưởng như tay vịn lang can sẵn sàng long ra khi chạm nhẹ. Người dân ở đây cũng không khỏi lo lắng bởi tai họa cứ lơ lửng trên đầu. Nhưng rồi lại tặc lưỡi “ở đại” do “Không ở đây thì cũng chưa biết đi đâu nữa”.
Ngoài ra, lợi dụng sự cũ kỹ của tòa nhà, một số đối tượng hút chích đã lẻn vào đây để phê thuốc. Bằng chứng là bơm kiêm tiêm vương vãi khắp các điểm bỏ hoang. Theo ông Bối, bọn những đối tượng này hay tụ tập vào ban khuya và không ngần ngại giả làm “ma sống” để khỏi ai làm phiền.
Tồn tại hơn nửa thế kỷ, gắn liền với biết bao giai thoại huyền bí về thế giới bên kia, đến nay, chung cư 727 còn đáng sợ hơn bởi sự cũ kỹ đến mức độ có thể đổ ập xuống bất cứ lúc nào.
Sự thật về chung cư 'trấn yểm bằng 4 xác trinh nữ' ở Sài Gòn
Nhiều nơi trong chung cư thành nơi chứa đủ các loại rác bẩn, bao gồm cả kiêm chích ma túy.
Sự thật về chung cư 'trấn yểm bằng 4 xác trinh nữ' ở Sài Gòn

Cách phát hiện nhanh chất kích dục trong đồ uống

Các nhà khoa học ở Singapore vừa cho công bố một biện pháp xét nghiệm đột phá mới, có khả năng phát hiện ngay tức khắc loại thuốc kích dục phổ biến nhất hiện nay trong đồ uống.

Cách phát hiện nhanh chất kích dục trong đồ uốngCác yêu râu xanh thường lợi dụng bỏ thuốc mê GHB vào đồ uống để cưỡng hiếp nạn nhân. Ảnh minh họa: Daily Mail

Thuốc mê Gamma-Hydroxybutyric (GHB), hay còn gọi “ecstasy dạng lỏng” hoặc “thuốc cưỡng dâm trong các cuộc hẹn hò”, hiện là chất kích dục nguy hiểm được sử dụng phổ biến nhất hiện nay. Nó có thể khiến bất kỳ ai rơi vào trạng thái ngủ sâu khi uống phải.

Các yêu râu xanh thường lợi dụng bỏ GHB vào đồ uống để cưỡng hiếp nạn nhân. Trong khi đó, các xét nghiệm nhận diện GHB trên thị trường hiện nay rất khó thực hiện.

Giáo sư Chang Young-Tae thuộc Khoa Hóa học, Đại học quốc gia Singapore cho biết: “Phương pháp xét nghiệm sẵn có hiện nay là dùng một loại giấy để tách sắc ký. Vấn đề là quá trình này mất khoảng 10 phút .... và liệu có ai muốn mang ống xét nghiệm tới sàn nhảy?”.

Giáo sư Chang và các cộng sự vừa tìm ra một cách khiến chất kích dục GHB phải lộ diện ngay tức khắc, thông qua việc thay đổi màu sắc của đồ uống. Trong các thí nghiệm, khi chất cảm biến phát quang được trộn vào một mẫu đồ uống chứa GHB, hỗn hợp đã biến sắc chỉ trong không đầy 30 giây, khiến việc phát hiện chất kích dục trở nên nhanh chóng và thuận tiện hơn.

Nhóm nghiên cứu đã tuyển lựa 17 hợp chất phát quang và thử nghiệm chúng với các mức nồng độ GHB khác nhau. Họ nhận thấy, một chất phát quang màu cam, có biệt danh GHB Orange, đã cho kết quả khả quan nhất.

 Hợp chất GHB Orange làm biến màu đồ uống chứa GHB chỉ trong 30 giây. Ảnh: Daily Mail
Hợp chất GHB Orange làm biến màu đồ uống chứa GHB chỉ trong 30 giây. Ảnh: Daily Mail


Để kiểm tra tác dụng của GHB Orange, các nhà nghiên cứu đã dùng một lượng nhỏ hợp chất này để xét nghiệm nhiều mẫu đồ uống khác nhau chứa GHB, từ đồ uống có cồn, không cồn tới đồ uống có màu và không màu.

Kết quả hé lộ, đối với các đồ uống trong suốt hoặc màu nhẹ, chẳng hạn như nước hoặc vodka, sự thay đổi màu sắc có thể dễ dàng phát hiện bằng mắt thường. Sự biến sắc ở đồ uống tối màu hơn như nước ngọt Cola hoặc rượu whiskey đòi hỏi phải có sự hỗ trợ chiếu sáng thêm mới nhận diện tốt hơn sự thay đổi.

Nhóm nghiên cứu hiện hy vọng có thể phát triển một bộ kit đơn giản, nhằm thương mại hóa công nghệ mới này.

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Hiện tượng luân hồi và những bí ẩn: Câu chuyện về những “kiếp trước”

Hiện tượng luân hồi và những bí ẩn: Câu chuyện về những “kiếp trước”


Chiến binh từ quá khứ



Có bao giờ bạn trải qua một cảm giác dường như "đã từng nhìn thấy" hay "đã từng ở" một nơi mà cả đời bạn chưa từng biết?


Nhiều nhà khoa học khẳng định, chúng ta đã từng trải qua nhiều tiền kiếp trong quá khứ, và sẽ còn những kiếp sau. Dưới đây là một số trường hợp được nghiên cứu bởi các chuyên gia về lĩnh vực luân hồi.

Tiền kiếp và hậu kiếp vẫn là điều bí ẩn

Đại tướng George Smith Patton (11-11-1885 - 21-12-1945) là một trong những viên tướng vĩ đại nhất lịch sử Hoa Kỳ, một nhà chiến lược kỳ tài lừng danh thế giới. Một bộ phim đã được làm năm 1970 để vinh danh ông. Tính ông nghiêm khắc và luôn luôn chủ trương "kỷ luật sắt, kỷ luật là sức mạnh của quân đội". Người hùng ấy, lạ lùng thay, rất tin vào sự luân hồi. Ông thường bảo: "Cuộc đời và cuộc sống là một vòng tuần hoàn chuyển tiếp. Ðời tôi cũng nằm trong một vòng tuần hoàn chuyển tiếp nào đó". Một sĩ quan cao cấp của quân đội Hoa Kỳ kể lại câu chuyện mà ông nhớ mãi về tướng Patton.

Hôm đó, tướng Patton đến thăm một địa danh lịch sử tại Ý. Ðó là vùng đất nằm cạnh sông Métaure, nơi mà xưa kia, trong trận chiến ác liệt giữa những đoàn quân dũng mãnh của đế chế Carthage và đế chế La Mã, đã để lại trên chiến trường hàng ngàn tử thi, mặc dù hai bên đều do những chiến lược gia và danh tướng chỉ huy.


Hình ảnh bi tráng ấy đã đi vào quá khứ, và cách thời của tướng Patton đến hơn 1800 năm, nhưng khi tướng Patton cùng các tướng lĩnh và một số nhà sử học đến thăm vùng đất này, và thử luận bàn về những chiến thuật và chiến lược của trận đánh ấy thì điều kỳ dị đã xảy ra. Trong khi tướng Patton nghe một viên Đại tá trình bày những địa điểm đóng quân của hai phe Carthage và La Mã, ông nhiều lần tỏ ý không hài lòng. Sau cùng, tướng Patton cắt ngang lời viên Đại tá và nói: "Xin lỗi Đại tá, mặc dù Ðại tá là chuyên gia nghiên cứu các trận chiến trong cuộc chiến tranh La Mã, nhưng tôi khẳng định rằng đoàn kỵ binh của tướng Hasdrubul trong trận này không phải đóng tại địa điểm đầu kia mà Ðại tá đã trình bày.

Tôi quả quyết điều này vì một lẽ rất dễ hiểu là vào lúc ấy, chính tôi đã có mặt tại đó…". Và rồi, tướng Patton nghiêm nét mặt, đưa cao chiếc can cầm ở tay lên chỉ về một địa điểm trước mặt và nói thật chậm rãi, rõ ràng: "Ðó là địa điểm mà đoàn kỵ binh của Hasdrubul đã đóng quân, và tôi nhắc lại, lúc ấy tôi đã ở đó!…", "Nó đây, chiến trường là đây. Những người Carthage đã phòng thủ thành phố trước cuộc tấn công của 3 quân đoàn La Mã. Người Carthage kiêu hùng và can đảm, nhưng họ đã không trụ vững được. Họ đã bị tàn sát. Những người đàn bà Ả Rập đã lột quân phục, kiếm và những ngọn giáo của họ. Những người lính đã nằm trần trụi dưới mặt trời, 2.000 năm trước đây. Và tôi đã ở đó!".

Trong những lần dừng chân nơi chiến trận hay những lúc nghỉ ngơi, tướng Patto thường nói đến những địa danh và những chiến trường cổ xưa mà ông đã từng có mặt, tuy những nơi đó đã đi vào quá khứ xa xăm hay chỉ còn lại trong các pho sử liệu của các thư viện. Trong nhật ký của mình, tướng Patton thường ghi lại những cảm nghĩ lạ lùng của mình về kiếp trước.

Có đoạn ông viết: "Tôi tin là có tiền kiếp và hậu kiếp. Tôi tin, thật ra là tôi biết, rằng tôi đã có ít nhất là một quãng đời trước đây trong binh nghiệp và hiện nay tôi lại đầu thai lần nữa vào đời binh nghiệp". Về sau, nhà văn đồng thời là nhà tư tưởng nổi tiếng Aldons Huxley (26-7-1894 - 22-11-1963) đã trình bày trường hợp của tướng Patton cùng câu chuyện lạ lùng xảy ra trong lần đi thăm chiến trường La Mã cổ xưa ấy, trong một hội nghị quốc tế có chủ đề "Ứng dụng của Khoa tâm lý học" tổ chức lần thứ 14 vào năm 1961. Aldons Huxley phát biểu: "Không riêng gì tướng Patton mà ngay cả chúng ta, đôi lúc ở những thời điểm nào đó trong đời bỗng ta có những cảm giác, những suy nghĩ, cái nhìn kỳ lạ mà ý thức của chúng ta như bỗng nhiên hé mở, có khi ta bắt gặp một hình ảnh, một sinh hoạt, một tiếng nói, một cảnh tượng, một con người mà hình như ta có lần đã thấy, đã nghe, đã ở, đã đi qua, mặc dù trong cuộc đời chưa bao giờ gặp.

Ðó là quá khứ, quá khứ ấy không phải trong một cuộc đời hay nói khác đi là trong "một kiếp" mà là trước đó nữa. Cảm nhận ấy đôi khi vượt ra khỏi những cảm nhận của các giác quan thông thường của con người chúng ta, mà thuộc về quá khứ xa xăm, hay có thể gọi là tiền kiếp". Tờ báo Paris Match danh tiếng đã đăng tải trường hợp của Đại tướng Patton vào ngày 23-3-1989.

Những câu chuyện kỳ bí

Không chỉ có trường hợp của tướng George Smith Patton được lịch sử ghi nhận mà còn có nhiều những trường hợp khác trên thế giới như trường hợp của Chaokun Radzh-sutadzharn, sinh ngày 12-10-1908 ở miền trung Thái Lan, tên thường gọi là Choti. Cha cậu tên là Nai Pae, mẹ là Nang Rieng. Ngay khi mới biết nói, cậu bé đã khẳng định mình là Nai Leng (tên người bác ruột của cậu bé đã mất từ trước khi cậu bé ra đời). Đáng chú ý, cậu có thói quen gõ bàn giống hệt như người bác trai, có thể nói và đọc được các thứ tiếng mà người bác lúc sinh thời từng học, và biết chính xác từng chi tiết một trong cuộc đời ông ta. Sau này Choti đi tu ở một ngôi chùa ở Bangkok và sau đó xuất bản cuốn sách về cuộc luân hồi chuyển kiếp của chính mình.

Tờ báo Pattaya Daily News cũng công bố một trường hợp khác xảy ra tại làng Nathul, phía bắc Myanmar, cô gái Ma Tin Aung Myo sinh ngày 26-12-1953 trong một gia đình có 3 chị em gái. Ngay từ nhỏ, cô bé luôn tự xem mình là con trai, và luôn miệng nói rằng mình là người lính Nhật đã bị quân đồng minh bắn chết cách ngôi nhà của cha mẹ cô bé gần 100m. Cô bé rất sợ máy bay, nhất định không chịu mặc quần áo con gái, nói tiếng Myanmar rất khó khăn, thích ăn và nấu các món ăn theo khẩu vị của người Nhật, và luôn buồn nhớ quê hương Nhật Bản. Ma Tin Aung Myo cho biết gia đình trước kia của "cô" ở miền Bắc nước Nhật.

Trước khi nhập ngũ, "cô" là chủ một cửa hiệu nhỏ nhưng khi vào quân đội thì làm đầu bếp. Cô sống độc thân không chịu lập gia đình, bởi cô "là đàn ông" và chỉ có thể kết hôn với phụ nữ mà thôi. Những trường hợp như trên vẫn là bí ẩn với thế giới loài người cho đến khi nào khoa học có thể chứng minh một cách đầy đủ nhất bản chất của hiện tượng này.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More